[Diễn đàn] [Diễn đàn] > Thư Giãn Cùng Rau Sạch > Những Câu Chuyện Vui
Điều lệ sinh hoạt   Có bài mới Có bài mới Kênh RSS - Đọc khi rảnh
  Tìm kiếm trong diễn đàn   Events   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

Lược ghi Buổi Họp Mặt Diễn Đàn Rau Sạch 27/12/2015
VĂN HÓA - QUY TẮC ỨNG XỬ VÀ NỘI QUY DIỄN ĐÀN RAU SẠCH

Đọc khi rảnh

 Trả lời bài  Trả lời bài  Trang  123 35>
Tác giả
Nội dung
  Chủ đề  Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
tuoitrebayxa Xem từ trên xuống
Member
Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 23 Feb 2011
Địa chỉ: sai gòn
Status: Offline
Points: 0
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn tuoitrebayxa Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Chủ đề : Đọc khi rảnh
    Đã đăng: 22 Apr 2011 lúc 12:39pm
sao nhưng câu chuyện trong điễn đàn này thật sự lúc nào cũng làm cho tôi xúc động. nhiều lúc chỉ muốn rơi lệ
Quay về đầu
NINA Xem từ trên xuống
Super Moderator
Super Moderator
Ảnh đại diện

Gia nhập: 16 Jul 2010
Địa chỉ: USA
Status: Offline
Points: 620
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn NINA Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 23 Apr 2011 lúc 2:19am
( Giá như những lời đối thoại của người nước ngoài được dịch một cách trân trọng , hay thân thiết  tùy tình huống thì bài viết sẽ hoàn hảo hơn).


Tình già của ông chồng Đức

(http://vnexpress.net/gl/doi-song/blog/2011/04/tinh-gia-cua-ong-chong-duc/)

Con người đúng là không thể nhìn bề ngoài được. Có những người rõ đẹp trai bóng bảy nhưng khi nói chuyện thì thấy rõ ghét, hoặc cái kiểu nói chuyện khinh khỉnh (vì cho rằng mình đẹp trai nên có quyền đó chăng?), dạ em xin kiếu, đẹp thế đẹp nữa em cũng không thèm tiếp chuyện, vì em vốn không cho vẻ đẹp bề ngoài lên hàng đầu khi tiếp xúc với ai đó.

Hôm nay làm với Ingo, phải tả thế nào nhỉ, thôi thì mượn lời Meriha "Tao biết ông ấy 20 năm nay từ hồi vào hãng, lúc nào cũng gày đeo đét, lưng còng còng. Tao cứ nghĩ là ông ấy không thể sống được bao lâu nữa nhưng mà 20 năm nay vẫn thế, vẫn đi làm đều đều, không béo hơn mà cũng không già đi".

Mình thì cũng không tiếp xúc gì, chỉ thấy một ông già suốt ngày đeo balo, tai nghe headphone, giờ ăn nào cũng gọi điện thoại cho vợ hay bạn gái thì không biết nhưng câu đầu tiên bao giờ cũng là "Schatzi - Em yêu", có hôm mình đang ngồi ăn tự dưng đặt cái điện thoại di động trước mặt mình rồi bảo mình trông hộ. Mình chả hiểu mô tê gì hết cũng đành phải ngồi trông. Ấn tượng "Kì kì, hâm hâm".

Làm cùng, làm rất nhanh làm mình cũng phải nhanh theo. Ngưòi đứng ngoài nhìn ông ấy làm khoảng 5 phút đảm bảo ... bị chóng mặt.

- Ông làm nhanh nhỉ
- Đúng thế, tao rất nhanh, có thể nói là người đàn ông làm nhanh nhất Ihle. Tao là một cái máy.
- Ông làm đây bao lâu rồi?
- Cả đời, đến bây giờ đã là 60 tuổi.
- Còn mấy năm nữa là ông nghỉ hưu nhỉ ?
- Hưu á, tao không quan tâm, nếu cho tao làm, tao có lẽ sẽ làm đến 70 tuổi.
- Ông làm liên tục trong ngần ấy năm à?
- Ừ, tao không biết mặt mũi cái sở lao động như thế nào. Ai cũng có thể một vài lần ăn tiền thất nghiệp trong đời nhưng tao thì chưa bao giờ.

Hết khay đựng bánh, mình tắt máy để bê lên.

- Mày tắt máy à?
- Ừ, thế sao?
- Bình thường tao làm không bao giờ tắt máy, tao vẫn làm kịp.
- Ok
- Đấy là tao, còn mày thì không cần làm như thế. Nếu mày mệt mày có thể bảo tao, hoặc mày cũng có thể đi uống nước. Mày muốn phải không? Để tao làm mày đi đi.

Đúng là đang khát, một người tâm lý.

Con bé làm cùng ca đêm đi đến, em này bọn mình vẫn gọi là "Em xinh nhưng em thần kinh", nó không muốn làm dưới khu đóng gói nhưng mình thì càng không muốn đi, nàng ta đành phải đi nhưng nghe chừng rất phụng phịu.

- Nó rất lười, chỉ thích tán trai. Nó cứ nghĩ nó rất xinh đẹp, đàn ông nào cũng thích nó. Nhưng mà tao thì không, vợ tao còn xinh đẹp hơn nó, mặc dù vợ tao cũng 60 tuổi.

Gật gù... (Nói hơi quá em kia mà nghe thấy đảm bảo uất ngẹn nhưng mà cho điểm cộng, vợ ta lúc nào chả nhất)

- Ờ tôi thấy ông hay gọi điện về cho vợ khi đi ăn
-Mỗi ngày, không thì nó sẽ giận, nhưng tao cũng cần. Bởi vì tao là máy móc, và vợ tao là năng lượng, không có năng lượng, máy không thể chạy.

Nói quá hay, con bé há hốc mồm nghe.

- Tao thích lao động, vì chỉ có lao động tao mới có thể lo cho vợ tao. Nó chỉ phải ở nhà lo việc nhà và xem ti vi. Tao mua một cái ti vi rất to, như Kino (rạp chiếu bóng), nó có thể thoải mái trong lúc tao đi làm. Tao giờ không phải lo nhiều, con trai tao đã lớn và có gia đình. Tao chỉ phải lo cho 2 cái mồm.

- Con trai ông ở gần ông?
- Không, nó ở cách tao 1.000 cây số. Nhưng gọi điện với nhau hàng tuần, nếu tao không gọi thì nó gọi. Tao quan tâm cả con dâu, vì nó cũng thuộc về tao, cũng là một phần của tao.

Thêm một câu nói hay, con bé lại há hốc mồm.

-Tôi thấy ông hay nghe headphone, ông nghe nhạc gì?
- Hip hop, Techno

Ui trời, con bé tí ngã ra đấy vì buồn cười. Ông già 60 tuổi nghe hip hop, được đấy.

- Hip hop????

-Sao? Tao vẫn trẻ mà. Ở nhà tao cũng chơi Playstation, vợ tao cũng biết chơi.

Đến lúc này thì con bé không nhịn được nữa phá lên cười.

- Echt oder ? Thật thế hả ?

- Mày không tin à, tao có thể nhảy hip hop cho mày xem

Hahhahaha, thú vị thế không biết. Nói chuyện với ông mới thấy mình mới là già. Người ta ngần đấy tuổi vẫn tràn đầy nhiệt huyết, vẫn đầy ắp yêu thương. Xốc lại mình con bé làm việc hăng hái, không uể oải ngáp ngắn ngáp dài như lúc trước. Mặt lạnh đi qua "Hơ Hơ làm với Ingo vui nhỉ?" rồi còn toe toét làm bộ rùng mình. Chứ sao. Xin hỏi cậu đã nói được câu "Frau macht Energy "chưa? (Phụ nữ làm ra năng lượng, phụ nữ là năng lượng). Thua xa Ingo nhá.

ngthuhienlinh Blog

Hãy mĩm cười và bước tiếp. NINA
Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Online
Points: 1601
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 2:04am
Tình Yêu

 “Anh bạn tôi đã không trở về sau trận chiến đấu, thưa ngài. Hãy cho phép tôi ra và kiếm anh ta.

“ Không được,” viên sĩ quan trả lời, “Tôi không muốn anh bỏ mạng vì một người có lẽ đã chết rồi.”

Thế nhưng người lính ấy vẫn ra đi. Một giờ sau, anh trở về, bị thương nặng, nhưng vẫn mang về được thi hài của bạn anh.

Viên sĩ quan đùng đùng nổi giận: “Tôi đã bảo anh ta chết rồi. Bây giờ, tôi sắp mất cả anh nữa. Anh thấy có đáng phải đi ra ngoài đó để lôi một xác chết về đây không?”

Người lính đang hấp hối trả lời: “Ồ, đáng chứ, thưa ngài. Lúc tôi tìm thấy anh ấy, anh ấy vẫn còn sống. Và anh ấy nói với tôi: ‘Jack, mình biết chắc thế nào cậu cũng tới.’”

 

Quay về đầu
Haibienhoa Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 19 Feb 2011
Địa chỉ: Biên Hòa
Status: Offline
Points: 11
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Haibienhoa Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 8:27am
tình bạn thực sự mới cao cả làm sao, mấy ai trong đời có được một tình bạn như vậy.
rất xúc động và đáng học hỏi. cám ơn bác nhiều.
sống trong đời sống cần có một tấm lòng...
http://www.facebook.com/profile.php?id=100005167716599
Quay về đầu
thynu Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member


Gia nhập: 04 Mar 2011
Status: Offline
Points: 5
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn thynu Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 9:47pm

N Cười

Ngô T.T. sưu tầm

 

Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác. Một nụ cười - vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.

 

 

Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.

Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.

Có một câu chuyện kể rằng: Saint Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Đệ nhị Thế chiến. Chính từ những nǎm tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười". Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết: "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: "Xin lỗi, anh có lửa không?"...  Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: "Anh có con chứ?". Tôi đáp: "Có" và lôi từ trong ví ra tấm hình nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng. Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười".

 

Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay cǎm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Một nữ tu ở Calcutta đã cảm nhận được điều này trong cuộc sống, và bà đưa ra lời khuyên chân thành: "Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ, với chồng, với con cái bạn và với mọi người dù đó là ai đi nữa, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau..."



Đã được chỉnh sửa bởi thynu - 24 Apr 2011 lúc 10:18pm
Quay về đầu
thynu Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member


Gia nhập: 04 Mar 2011
Status: Offline
Points: 5
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn thynu Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 10:23pm

 



Lá thư cuối cùng của người lái xe tải

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.
Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: 'Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu'. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: 'Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh'.
Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.
Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

'Vợ yêu quý của anh,
Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.
Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.
Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè... Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.
Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.
Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.
Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,...). Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.
Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.
Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.
Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.
Anh yêu em!

Bill.'

Câu chuyện nhỏ này dành cho bất kỳ ai không để ý rằng, vì những lo toan thường nhật mà bản thân mình thường vô tâm với những người yêu thương...

Thụy Khanh dịch
(Theo Chicken Soup Daily).
Quay về đầu
thynu Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member


Gia nhập: 04 Mar 2011
Status: Offline
Points: 5
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn thynu Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 10:27pm

Cầu thang piano

Một cầu thang đặc biệt trong đó mỗi bậc tương ứng với một phím đàn piano, nhằm khuyến khích mọi người sử dụng cầu thang bộ thay vì thang tự động, đã được thiết kế tại ga xe điện ngầm Odenplan ở thủ đô Stockholm, Thụy Điển.

 

 

Cầu thang đàn piano tại nhà ga Odenplan.

Cảnh chen chúc nhau sử dụng cầu thang tự động là chuyện thường thấy tại các ga xe điện ngầm vào mỗi buổi sáng. Nhưng giờ đây, Stockholm đã tìm ra cách khuyến khích mọi người sử dụng cầu thang bộ bằng cách tạo ra các phím đàn trên bậc cầu thang.

Chỉ trong một đêm, một nhóm kỹ sư trẻ của hãng xe hơi Volkswagen đã biến những bậc cầu thang đi ra từ ga xe điện ngầm Odenplan ở Stockholm thành một chiếc đàn piano. Mỗi bậc có chức năng như một phím đàn piano khổng lồ và sẽ phát ra tiếng nhạc khi có một lực đè xuống.

Các hành khách tỏ ra rất thích thú với sáng kiến độc đáo trên nhờ những âm thanh vui tai khi họ lên hoặc xuống ga. Một thống kê cho hay 66% hành khách đã chọn những bậc thang đó thay vì cầu thang tự động.

 

Các kỹ sư trẻ đang lắp đặt cầu thang piano. 

 

Video về chiếc cầu thang sáng tạo đã trở thành "hot" trên internet. Một số người thậm chí còn tải lên mạng video của riêng mình, "khoe" kỹ năng chơi đàn trên bậc cầu thang.

"Sự vui vẻ rõ ràng đã thay đổi hành động của chúng ta theo chiều hướng tốt lên. Chúng tôi gọi đó là thuyết vui vẻ", một phát ngôn viên của hãng Volkswagen nói.

Volkswagen cho hay, hãng này sẽ sớm tung ra trang web có địa chỉ tại thefuntheory.com, chia sẻ nhiều cách khác nhau nhằm thay đổi thói quen vì những điều tốt đẹp hơn. 

 

Xem video về cầu thang lạ:

http://www.youtube.com/watch?v=oCy6zIXC5aM

Quay về đầu
Thuy-canh Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 31 Jan 2014
Địa chỉ: Sydney
Status: Online
Points: 1601
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn Thuy-canh Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 07 Aug 2011 lúc 1:03pm

NHỮNG CHUYỆN NGẮN HAY - TRỊNH TÂY NINH
(07/18/2011 06:38 AM) (Xem: 405)

Bộ quần áo cũ
Sống chung với một ông bố chồng già yếu, bướng bỉnh là chuyện không dễ. Ông hay than phiền, hỏi những câu không đúng lúc và từ chối các món ăn cần thiết. Ông hãnh diện về thời trai trẻ, cứ kể đi kể lại các câu chuyện của thời vàng son. Hồi đó, là chỉ huy trong quân đội...ông luôn đặt lý trí lên trên tình cảm. Tôi biết ông là người tốt, nhưng có cảm giác ông sống vì khối óc chứ không vì con tim, thiếu sự thông cảm.
Hôm nay đưa ông đi lễ ở nhà thờ, một lần nữa ông lại mặc bộ đồ vest cũ sờn rách mang từ Việt Nam sang. Tôi nhẹ nhàng:
-Bố nên thay bộ đồ con mua hôm trước, bộ quần áo này cũ quá.
-Nhưng bố thích mặc bộ này!
Tôi bắt đầu cau có:
-Nhưng mặc như vậy đi chỗ đông người rất kỳ, người ta sẽ nghĩ tụi con bỏ bê không chăm sóc bố.
Ông già buồn rầu, lập lại:
-Bố thích bộ quần áo này lắm.
Tôi cũng cương quyết:
-Bố nên thay ngay kẻo trễ, con không thấy có lý do gì để bố thích nó.
Ông già trả lời rất gọn ghẽ, chân thành, lâu nay ít khi nào tôi thấy ông minh mẫn như vậy:
-Chính mẹ đã tặng bố bộ quần áo này để mặc ngày kỷ niệm thành hôn. Khi chồng con ra trường, bố cũng mặc bộ quần áo này. Ngày đưa mẹ con ra nghĩa trang, bố cũng mặc bộ đồ này, bố thấy thật vui và xúc động khi mặc nó.
Nước mắt ông già hoen trên mi, rơi xuống gò má nhăn nheo. Tôi hụt hẫng và hết sức bối rối. Bố chồng tôi sống tình cảm và có lý hơn tôi nghĩ.
Trước khi quyết đoán người nào đó khô khan không có trái tim, tôi nên xét lại trái tim mình đã.
Quay về đầu
tigonflowers Xem từ trên xuống
V.I.P Member
V.I.P Member
Ảnh đại diện

Gia nhập: 17 Feb 2011
Địa chỉ: Saitamaken JP
Status: Offline
Points: 16
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn tigonflowers Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 07 Aug 2011 lúc 1:17pm
Từng viết bởi Thủy-canh Thủy-canh Đã được viết:

...Nhìn thấy việc đang diễn ra, cha tôi đút tay vào túi quần của ông rút ra một tờ 20 đola và đánh rơi tờ giấy bạc xuống đất. (Chúng tôi thật sự chẳng giàu có gì!)Cha tôi cúi xuống, nhặt tờ giấy bạc lên, vỗ vào vai người đàn ông và nói:"Xin lỗi ông, tờ giấy bạc này ở túi ông rơi ra."...


Đọc đến đây thì nhớ tới câu "Của cho không bằng cách cho".
Thank bác Thủy Canh chia sẻ một bài ý nghĩa.


Mua + Bán gây quỹ từ thiện

"Tâm hồn tôi là một vườn hoa lá, rất đậm hương và rộn tiếng chim."



Quay về đầu
thynu Xem từ trên xuống
Elite Member
Elite Member


Gia nhập: 04 Mar 2011
Status: Offline
Points: 5
Tùy chọn đăng bài Tùy chọn đăng bài   Thanks (0) Thanks(0)   Trích dẫn thynu Trích dẫn  Trả lời bài Trả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 08 Aug 2011 lúc 10:33pm
Tư tưởng hay!
TÀI KHOẢN VÔ GIÁ

Có một ngân hàng, mỗi buổi sáng, cung cấp vào tài khoản của bạn 86.400 USD.

Số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày này qua ngày khác.

Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết số dư còn lại mà bạn đã không dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ phải làm gì ?
Sử dụng hết số tiền đó, dĩ nhiên !Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như vậy.

Tên ngân hàng là THỜI GIAN.Mỗi buổi sáng, ngân hàng này cung cấp cho bạn 86.400 giây.
Vào mỗi buổi tối, ngân hàng sẽ xóa bỏ, coi như bạn mất,
thời gian mà bạn không đầu tư được vào các mục đích tốt.
Ngân hàng không cho phép bạn được để lại số dư trong tài khoản.
Cũng không cho phép bạn bội chi.

Mỗi ngày, ngân hàng lại mở một tài khoản mới cho bạn.
Mỗi tối nó lại hủy hết những gì còn lại trong ngày.
Nếu bạn không dùng được hết thời gian mà bạn có trong ngày,
người bị mất chính là bạn.
Không có chuyện quay lại ngày hôm qua.
Không có chuyện tiêu trước cho "ngày mai"
Bạn phải sống bằng những gì bạn có trong tài khoản ngày hôm nay.
Hãy đầu tư vào đấy bằng cách nào đó,
để bạn có thể nhận được nhiều sức khỏe, hạnh phúc, và thành công nhất !
Đồng hồ vẫn đang chạy.
Hãy cố thực hiện thật nhiều trong ngày hôm nay.


Để biết được giá trị của MỘT NĂM,
hãy hỏi một học sinh bị ở lại một lớp.
Để biết được giá trị của MỘT THÁNG,
hãy hỏi một người mẹ sinh con thiếu tháng.
Để biết được giá trị của MỘT TUẦN,
hãy hỏi biên tập viên của một tuần báo.
Để biết được giá trị của MỘT GIỜ,
hãy hỏi những người yêu nhau đang mong chờ được gặp nhau.
Để biết được giá trị của MỘT PHÚT,
hãy hỏi một người bị lỡ chuyến tàu.
Để biết được giá trị của MỘT GIÂY,
hãy hỏi một người vừa thoát khỏi một tai nạn.
Để biết được giá trị của MỘT PHẦN NGÀN GIÂY,
hãy hỏi người vừa nhận được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic.
Hãy quý trọng từng giây phút mà bạn có !
Và hãy nên quý thời gian hơn nữa


bởi vì bạn đang chia sẻ thời gian đó với ai đấy thật đặc biệt đối với bạn,
đủ đặc biệt để có thể chia sẻ thời gian của bạn.

Và hãy nhớ rằng thời gian chẳng chờ đợi ai cả.
Ngày hôm qua dã là lịch sử. Ngày mai là một bí ẩn.
Hôm nay là quà tặng. Cũng vì vậy mà nó được gọi là PRESENT !
( có nghĩa là HIỆN TẠI, mà cũng có nghĩa là QUÀ TẶNG ).

Bạn bè thật sự là một loại nữ trang quý hiếm.
Họ khiến bạn mĩm cười và khuyến khích bạn thành công.
Họ lắng nghe bạn, họ chia sẻ với bạn những lời khen tặng,
và họ luôn muốn mở trái tim ra với chúng ta.

Hãy gởi những lời này đến với ai mà bạn xem như BẠN MÌNH,
Và nếu những dòng này lại trở về với bạn,
bạn ắt biết rằng bạn đang có một vòng tròn bạn hữu.
__._,_.___


Đã được chỉnh sửa bởi thynu - 08 Aug 2011 lúc 10:34pm
Quay về đầu
 Trả lời bài  Trả lời bài  Trang  123 35>
  Share Topic   

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống

Forum Software by Web Wiz Forums® version 11.03
Copyright ©2001-2014 Web Wiz Ltd.

Trang này được hoàn thành trong 0.313 Giây.